Cám ơn các bạn đã ghé tham quan và ủng hộ cho website http://cdqtkd5a.blogspot.com/ , chúc các bạn luôn nhiều sức khỏe và thành công trong cuộc sống.Website xem tốt nhất với trình duyệt Google Chrome và Mozilla Firefox. Admin: Văn Tùng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyentamly. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyentamly. Hiển thị tất cả bài đăng

Dù kết hôn hay chưa, bạn cũng nên đọc

Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2014

Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay cô ấy và nói rằng, tôi có việc cần phải nói với cô ấy, cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn, tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt cô ấy...

Đột nhiên, tôi không biết phải làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đã suy nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nêu vấn đề ra một cách bình tĩnh. Dường như cô ấy không bị khó chịu với những lời tôi nói, thay vào đó chỉ nhẹ nhàng hỏi, tại sao?


Tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Điều này đã làm cô ấy giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi, anh không phải là một người đàn ông! Đêm đó, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau. Cô ấy thổn thức. Tôi biết cô ấy muốn tìm hiểu những gì đã xảy ra đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó có thể cho cô ấy một câu trả lời dễ chịu gì, cô ấy đã để Jane đánh cắp mất trái tim tôi. Tôi không còn yêu cô ấy nữa. Tôi chỉ thương hại cô ấy!

Thực sự cảm thấy tội lỗi, tôi thảo lá đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần của công ty tôi. Cô ấy liếc nhìn nó và sau đó xé nó ra từng mảnh nhỏ. Người phụ nữ đã trải qua hơn chục năm cuộc đời mình với tôi đột nhiên đã trở thành một người xa lạ.

Tôi cảm thấy tiếc cho cô ấy vì đã đánh mất thời gian thời gian, nguồn lực và sức lực, nhưng tôi không thể rút lại những lời đã nói - tôi đã quá yêu Jane. Cuối cùng cô ấy òa khóc trước mặt tôi, và đó là những gì tôi mong đợi xảy ra. Đối với tôi, tiếng khóc của cô ấy sẽ là cách để giải tỏa nỗi đau. Ý tưởng về việc ly hôn đã dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ dường như chắc chắn và rõ ràng hơn.

Ngày hôm sau, tôi trở về nhà rất muộn và thấy cô ấy đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi không ăn bữa tối mà đi ngủ luôn và ngủ thiếp đi rất nhanh bởi vì tôi đã mệt mỏi sau một ngày bận rộn với Jane. Khi tỉnh giấc, cô ấy vẫn ngồi viết ở bàn. Tôi không quan tâm vì vậy tôi trở mình và ngủ tiếp.

Buổi sáng dậy, vợ tôi bắt đầu trình bày điều kiện ly hôn: Cô ấy không muốn bất cứ thứ gì từ tôi, nhưng cần tôi thông báo một tháng trước khi ly hôn. Cô ấy yêu cầu rằng trong một tháng đó, cả hai chúng tôi phải cố gắng để sống một cuộc sống bình thường nhất có thể.

Lý do cô ấy đưa ra khá đơn giản: con trai của chúng tôi sẽ có kỳ thi của mình trong một tháng tới và cô ấy không muốn làm nó phân tâm với cuộc hôn nhân tan vỡ của chúng tôi.

Tôi có thể chấp nhận được điều kiện này. Nhưng cô ấy còn yêu cầu nhiều hơn thế, cô ấy yêu cầu tôi nhớ lại cách mà tôi đã đưa cô ấy vào ra phòng cô dâu trong ngày cưới của chúng tôi. Cô yêu cầu mỗi ngày trong thời gian một tháng tới tôi phải đưa cô ấy ra khỏi phòng ngủ của chúng tôi tới cửa trước vào buổi sáng. Tôi nghĩ rằng cô ấy bị điên rồi. Chỉ để giúp cho những ngày cuối cùng của chúng tôi cùng nhau là chấp nhận được tôi đành chấp thuận yêu cầu kỳ quặc của cô ấy.

 Tôi đã nói với Jane về điều kiện ly hôn của vợ tôi. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. Bất kể vợ tôi có mánh khóe gì, cô ấy cũng phải đối mặt với việc ly hôn, Jane nói một cách khinh bỉ.

Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi ý định ly hôn của tôi được thể hiện một cách rõ ràng. Vì vậy, khi tôi bế cô ấy vào ngày đầu tiên, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Con trai tôi vỗ tay và theo sau chúng tôi: Cha đang bế mẹ trên tay của mình.

ời nói đó của con trai mang lại cho tôi một cảm giác đau đớn. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó đến cửa, tôi đã bước đi trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, đừng nói với con trai của chúng ta về việc ly hôn. Tôi gật đầu và cảm thấy có chút gì đó đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt để đi làm. Tôi lái xe một mình đến văn phòng.

Vào ngày thứ hai, cả hai chúng tôi đã hành động dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của cô ấy. Tôi nhận ra rằng tôi đã không nhìn người phụ nữ này một cách cẩn thận trong một thời gian dài. Tôi nhận ra cô ấy không còn trẻ nữa. Có những nếp nhăn trên khuôn mặt của cô, mái tóc cô đã ngả màu xám! Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã lấy đi nhiều thứ của cô ấy. Trong một phút, tôi tự hỏi tôi đã làm được những gì cho cô ấy.

Vào ngày thứ tư, khi tôi nâng cô ấy lên, tôi cảm thấy một cảm giác thân mật trở về. Đây là người phụ nữ đã có mười năm chung sống với tôi. Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi nhận ra rằng cảm giác của sự thân mật của chúng tôi đã tiếp tục tăng lên. Tôi đã không nói với Jane về việc này. Việc bế vợ tôi đã trở nên dễ dàng hơn khi thời gian một tháng dần trôi qua. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi trở nên khỏe hơn.

Một buổi sáng, cô ấy đã lựa chọn kỹ càng những đồ để mặc. Cô đã thử một vài bộ nhưng không thể tìm được một bộ nào phù hợp. Cuối cùng, cô ấy thở dài, tất cả quần áo của mình đã trở nên rộng hơn. Tôi đột nhiên nhận ra rằng cô đã quá gầy, đó là lý do tại sao tôi bế cô ấy đã dễ dàng hơn.

Đột nhiên điều đó như một cú đánh vào tôi ... cô ấy đã phải chôn giấu nhiều đau đớn và nỗi cay đắng trong tim. Một cách vô thức, tôi đưa tay ra và chạm vào đầu cô ấy.

Lúc này con trai chúng tôi chạy đến và nói, Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi. Đối với thằng bé, việc thấy cha mình bế mẹ mình trên tay đã trở thành một phần thiết yếu trong cuộc sống của nó. Vợ tôi ra hiệu cho con trai của chúng tôi lại gần và ôm nó thật chặt.

Tôi quay mặt đi vì sợ rằng tôi có thể thay đổi quyết định của tôi ở phút cuối cùng này. Sau đó tôi bế cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ, ngang qua phòng khách, và đi qua hành lang. Cô ấy vòng tay qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, giống như vào ngày cưới của chúng tôi.

Điều làm tôi buồn là cô ấy còn nhẹ hơn nhiều so với tôi tưởng. Vào ngày cuối cùng, khi ôm cô ấy trong vòng tay của tôi, tôi lại khó có thể cất được bước chân. Con trai chúng tôi đã đi đến trường. Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói rằng, anh đã không nhận thấy rằng cuộc sống của chúng ta đã thiếu đi sự thân mật. Tôi lái xe đến văn phòng .... nhảy ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe.

Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi quyết định của mình... Tôi bước lên mấy bậc thang. Jane mở cửa và tôi đã nói với cô ấy: "Xin lỗi Jane, anh không muốn ly dị nữa".

Cô ấy nhìn tôi, ngạc nhiên, và sau đó sờ trán tôi. Anh có bị sốt không? Cô ấy nói. Tôi gỡ tay cô ấy ra. "Xin lỗi, Jane", tôi nói, "Anh sẽ không ly dị". Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ đã tẻ nhạt vì cô ấy và anh không đánh giá cao những chi tiết của cuộc sống chung, chứ không phải vì bọn anh đã không còn yêu nhau nữa.

Giờ đây anh nhận ra rằng vì rằng anh đã bế cô ấy vào trong nhà vào ngày cưới, tôi sẽ bế cô ấy như vậy cho đến khi cái chết chia lìa anh và cô ấy. Jane dường như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và bật khóc.

Tôi xuống cầu thang và lái xe đi. Tại tiệm hoa bên đường, tôi mua một bó hoa cho vợ tôi. Cô bán hàng hỏi tôi cần ghi những gì trên thiệp. Tôi mỉm cười và viết, anh sẽ bế em ra khỏi phòng vào mỗi sáng cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta.

Tối hôm đó, tôi về đến nhà, với hoa tay tôi, và nụ cười nở trên môi, tôi chạy lên cầu thang, chỉ để thấy vợ tôi nằm trên giường - cô ấy đã ra đi. Vợ tôi đã chiến đấu với căn bệnh ung thư trong nhiều tháng qua và tôi đã quá bận rộn với Jane để có thể nhận ra điều đó.

Cô ấy biết rằng mình sẽ chết và cô ấy muốn ngăn tôi khỏi bất kỳ phản ứng gì tiêu cực từ con trai của chúng tôi, trong trường hợp chúng tôi sẽ ly hôn với nhau - Ít nhất, trong con mắt của con trai của chúng tôi - Tôi là một người chồng đầy tình yêu thương ... .

Các chi tiết nhỏ trong cuộc sống của bạn thực sự là quan trọng trong một mối quan hệ. Nó không phải là biệt thự, xe hơi, tài sản, hay tiền trong ngân hàng. Những thứ đó tạo ra một môi trường thuận lợi hơn cho hạnh phúc, nhưng bản thân chúng không thể đem lại hạnh phúc cho chúng ta.


Vì vậy, hãy dành thời gian để trở thành bạn thân của người bạn đời của bạn và làm cho nhau những việc nhỏ mà có xây dựng được sự thân mật. Hãy có một cuộc hôn nhân thực sự hạnh phúc!

Sưu tầm:Addmin Võ Văn Tùng
-->Đọc thêm...
Đọc Thêm | nhận xét (1)

Đi tìm niềm vui

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

Từ những năm 1960, nhiều nhà tâm lý học đã nhận thấy, thời gian người ta cảm thấy thoải mái nhất trong ngày càng lúc càng thu hẹp lại. Từ bình quân 1/3 ngày trước đây đã giảm xuống chỉ còn 1/5, đấy là chưa nói đến ở những quốc gia phát triển, tình hình còn tệ hơn.

Đến thập niên 1990, mức sống của các quốc gia phát triển được nâng lên rất nhiều, nhưng khoảng thời gian vui vẻ trong tâm hồn họ ngày càng ít đi, bình quân chưa đến 1/9 thời gian một ngày.

“Mất niềm vui” đã trở thành chứng bệnh nan y của toàn nhân loại. Những năm đầu của thế kỷ 21, một tổ chức nghiên cứu quốc tế đã tiến hành cuộc thăm dò mang tên “Có phải mỗi ngày bạn đều vui?” với số lượng người dân của 25 nước phát triển. Kết quả, trên 60% không có được cảm giác vui vẻ mỗi ngày, trong đó 20% khẳng định chắc nịch: “Chẳng có ngày nào tôi thấy vui cả!” Thậm chí có người còn nhấn mạnh: “Tôi không biết vui vẻ là gì! Tôi thật sự là người không có niềm vui!”
Thật vậy, cảm giác vui vẻ đã ngày càng rời xa chúng ta. Nhớ lại những năm trước đây, tuy cuộc sống đơn giản bình dị nhưng hầu như ngày nào ta cũng tìm được niềm vui. Chúng ta lớn tiếng nói cười, huýt sáo vang trên đường, nghêu ngao hát khúc ca mình yêu thích. Cuộc sống phát triển, những thói quen đáng yêu đó ngày càng khan hiếm, thậm chí không còn tồn tại. Có người cả mấy ngày liền không tìm được điều gì khiến mình thoải mái được.
Thế là, hiện tượng “đi tìm niềm vui” ra đời. Niềm vui tự nhiên đã thực sự bị “diệt chủng” rồi sao? Người ta thi nhau dùng tiền để mua lấy niềm vui. “Đi tìm niềm vui” trở thành một hoạt động sống bất đắc dĩ của con người thời hiện đại.
Trong thời đại ngày nay, tính chất khắc nghiệt của xã hội kinh tế khiến cho khoảng cách giàu nghèo còn tồn tại mãi mãi, ngày càng căng thẳng hơn. Nhưng bạn thử nhìn lại xem, cứ so đi rồi tính lại, bạn cũng không bao giờ tìm được vị trí đứng đầu thiên hạ cả. Bạn sẽ cảm thấy đau khổ bức bối, tự mình lên án mình, chẳng lúc nào yên. Sự toan tính thiệt hơn đó chiếm một góc lớn trong tâm trí bạn, xoá đi những niềm vui lẽ ra bạn đã được hưởng.
Thực ra chúng ta đang so đo tính toán những gì? Nếu câu trả lời là “tiền”, vậy thì ai sẽ giàu có hơn ai? Vả lại, người lắm tiền nhiều của cũng không thể mua được giây phút yên ổn trong tâm hồn. Vậy thì giàu có để làm gì?
Ở vài đất nước phát triển, con người đã bắt đầu có sự thay đổi trong nội dung so sánh. Họ quan tâm đến tuổi thọ, niềm vui, tâm trạng thoải mái, so sánh xem ai sống ung dung tự tại hơn ai, ai có thể tìm được giá trị của cuộc sống, ai là người hạnh phúc nhất trên trái đất này…
Đây chính là một cuộc điều chỉnh nội tâm, rất có tác dụng trong quá trình điều tiết cuộc sống.
Tại sao chúng ta không vui? Bởi chúng ta không thiết lập hệ thống tiêu chuẩn cho niềm vui của mình. Chúng ta chỉ lo chú ý đến cái nhìn của người khác về mình, lại cố theo đuổi niềm đam mê vật chất. Chỉ cần xoá bớt những căng thẳng trong tâm hồn, tự nhiên niềm vui sẽ lấp đầy chỗ trống ấy.
Nguồn: sưu tầm
-->Đọc thêm...
Đọc Thêm | nhận xét

Giải thoát chính mình

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012

Trong một khu rừng rậm, có hai ngôi chùa cách nhau không xa. Trong ngôi chùa thứ nhất, các sư suốt ngày cãi vã, cuộc sống buồn bã, đau khổ. Ngôi chùa thứ 2 thì hoàn toàn ngược lại, mọi người đoàn kết luôn nở nụ cười. Sư trụ trì ở chùa thứ nhất thấy thế vô cùng ngưỡng mộ, nhưng không thể hiểu nổi vì sao họ có thể như thế. Thế là một ngày, ông đến ngôi chùa kia hỏi họ bí quyết. 
Vị sư trụ trì:”Làm sao mà mọi người có thể giữ được hòa khí, không bao giờ cãi vã?”
Vị tiểu hòa thượng không chút chần chừ đáp:”Bởi vì chúng tôi luôn luôn phạm sai lầm”.
Trong khi vị sư trụ trì vẫn chưa hiểu mô tê gì, bỗng từ bên ngoài một vị sư đang chạy vào không may bị ngã. Lúc này, một hòa thượng đang lau sàn chạy vội đến đỡ dậy và nói:”Xin lỗi, do tôi lau sàn ướt quá nên mới làm anh bị ngã”.
Một hòa thượng đứng canh cửa chạy ra nói:”Không, lỗi của tôi, là do tôi không nhắc anh ta là bên trong đang lau nhà, phải cẩn thận”.
Còn vị hòa thượng bị ngã lại không hề trách ai mà lại tự trách mình:”Không, đó là lỗi của tôi, là do tôi không cẩn thận nên mới ngã”.
Sư trụ trì kia chứng kiến từ đầu đến cuối cảnh này, bỗng hiểu ra mọi chuyện.
Tự trách mình vừa là lời xin lỗi với người khác vừa là giải thoát chính mình. Nó có thể biến những xích mích trở thành sự hòa thuận, người với người đối với nhau thật lòng hơn. Trốn tránh trách nhiệm chỉ khiến con người hận thù, xa cách nhau thêm.  
CDQTKD5A (Sưu tầm)
-->Đọc thêm...
Đọc Thêm | nhận xét

Động lực sẽ giúp bạn vượt rào cản tâm lý

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

Mỗi người trong chúng ta, tôi cũng như bạn đều mang một sức mạnh vô cùng to lớn từ khi sinh ra, nhưng tiếc thay phần lớn chúng ta đã quên, không quan tâm hoặc không dám khám phá khả năng tiềm tàng đó đã từng hiện hữu trong bản thân mình. 
Suốt thời niên thiếu, bạn bị gò ép trong những khuôn phép giáo dục của gia đình, trường lớp. Dù ít hay nhiều, điều này vô tình đã kìm hãm sự phát triển tự nhiên của tính độc lập và óc sáng tạo chính là sức mạnh bản thân trong bạn từ bé. Đến khi lớn lên, vào đời và kiếm được một công việc ổn định (dù bạn chưa hẳn đã thích thú với nó) bạn đã vội hài lòng với lối suy nghĩ “mình đang sống trong một vùng an toàn”. Cho đến một lúc nào đó bạn sẽ bị stress bởi áp lực của công việc (hoặc chính vì công việc bạn đang làm quá tẻ nhạt), với những mối quan hệ xã hội xung quanh và nhiều lý do khác… Điều này sẽ làm cho bạn mang tâm lý thiếu tự tin nơi bản thân, cảm thấy chật chội, tù túng “trong vùng an toàn” của mình hoặc thậm chí trở nên đố kỵ với những người xung quanh.

Lúc này là lúc sức mạnh tiềm ẩn trong bạn sẽ lên tiếng mãnh liệt. Trong công việc và quan hệ xã hội nó thôi thúc bạn đưa ra ý kiến, quan điểm của riêng mình mà không còn sợ sự đánh giá hay nhận xét của người khác, dám yêu cầu được sự giúp đỡ từ đồng nghiệp mà không sợ bị đánh giá năng lực của mình yếu kém… hay mạnh mẽ hơn, sức mạnh tiềm ẩn trong bản thân sẽ đốc thúc bạn thay đổi môi trường làm việc.

Trong đời sống tinh thần, sức mạnh tiềm ẩn cá nhân gợi nhớ lại đến những việc bạn ao ước thực hiện từ nhỏ, có thể là leo lên một quả núi cao, đặt chân đến một vùng đất lạ, chơi một môn thể thao, học và làm một thứ gì đó mà mình thích… những thứ đó lâu nay bạn vẫn đang tự dựng một rào cản tâm lý rằng bản thân không bao giờ thực hiện được.

Vấn đề đặt ra là bạn có dám vượt qua rào cản tâm lý đó hay không.

Để thực hiện được điều này chúng ta cần phải hiểu rằng thói quen tự hạn chế bản thân là một thói quen có thể sửa đổi. Tôi có một người bạn chỉ quen với việc đi du lịch theo tour trọn gói, bạn bè thuyết phục thế nào cũng không thay đổi, đến một ngày kia, vì không còn người bạn nào chịu “chiều” theo sở thích của mình, cô ta đành “cắn răng” đi cùng mọi người theo kiểu du lịch bụi. Kết quả là cô ấy bây giờ đã trở thành tín đồ của trường phái “tự đi, tự đến, tự khám phá và cảm nhận” thậm chí không ngại cả việc xách balô để đi một mình.

Một người bạn thân khác của tôi là N., vài năm trước chị là giám đốc thương hiệu tại Việt Nam của một công ty mỹ phẩm nổi tiếng thế giới với mức thu nhập nhiều người mơ ước. Vì vậy mà không ít bạn bè ngỡ ngàng khi biết tin chị nghỉ việc và trở thành một freelancer như ngày nay.

Trong một lần hàn huyên với nhau chị bộc bạch, đến một lúc nào đó người ta sẽ phải suy nghĩ và chọn lựa giữa một công việc đầy an toàn nhưng đã trở nên nhàm chám, và một công việc mà mình thực sự yêu thích và được là chính mình… Một khi mà “vùng an toàn” đã trở thành con đường mòn, không còn tính sáng tạo, không còn sự năng động bản thân, làm cho bạn trở nên dễ thoả hiệp với những điều mà trước đó bạn không bao giờ chấp nhận thì việc bước ra khỏi vòng cương toả của nó là một việc làm cần thiết và không thể đi ngược lại. Chị bạn tôi giờ đang thật sự hạnh phúc vì đã có thời gian để chơi với hai con nhỏ và săn sóc chồng, ngoài ra chị vẫn đang tham gia nhiều dự án khác nhau với mức thu nhập cũng không kém hấp dẫn.

Có thể trước đây bạn chưa nhận ra nhưng sự thật là bạn đang sở hữu một tinh thần mạnh mẽ, lạc quan đang cần được khám phá. Vậy hãy bắt đầu từ ngay bây giờ bằng việc thử làm những điều nhỏ nhặt nhất mà bạn muốn và thích nhưng bấy lâu nay vẫn chưa dám thử sức. Làm được điều này, lần hồi bạn sẽ trở nên ngạc nhiên vì nhận ra rằng mình đang thoát ra khỏi bản thân, những năng lực thực sự đang còn tiểm ẩn bên trong con người bạn đã được chính bạn đánh thức. Sức mạnh đó không chỉ tác động trực tiếp đến suy nghĩ và cuộc sống của riêng bạn mà còn ảnh hưởng đến những người mà bạn tiếp xúc hàng ngày.

Hãy sống cuộc đời đích thực của chính mình, trở thành con người mà bạn luôn mong đợi, dám bắt tay vào thực hiện những ước mơ vẫn hằng ấp ủ và hướng tới những điều tốt đẹp trong mối quan hệ với những người xung quanh; khi đó bạn không những trở nên tự hoàn thiện hơn mà sẽ còn truyền nguồn cảm hứng cho rất nhiều người khác đánh thức sức mạnh tiềm tàng trong bản thân họ.

Nguồn: SGTT Nguyệt san
Hình ảnh nội tuyến 1
-->Đọc thêm...
Đọc Thêm | nhận xét
 
Support : Creating Website | Johny Template | Maskolis | Johny Portal | Johny Magazine | Johny News | Johny Demosite
Copyright © [2010-2013]. Website CĐQTKD5A - Trường Đại Học Tây Đô.
Bản Quyền Thuộc Về CĐQTKD5A
Khi Đăng lại bài từ trang này vui lòng ghi rõ nguồn CĐQTKD5A.TK